#1 Đóng vai khách hàng

#1 Đóng vai khách hàng

 

Khi nhận một công việc mới. Đừng lao ra đường vội, nên dành hẳn 1 tuần đầu tiên khi bắt đầu một công việc mới để tự mình đóng vai khách hàng và trải nghiệm sản phẩm!

 

Trong mọi quan điểm Marketing, tất cả các câu hỏi luôn luôn xuất phát từ phía khách hàng. Khách hàng là ai? Khách hàng cần gì? Khách hàng mua như thế nào? Khách hàng sẽ tiếp nhận thông tin này ra sao?  … vân vân và vân vân …

Khách hàng mới là người dùng hàng của bạn, nên trước khi muốn làm bất kì hoạt động marketing gì hãy tự mình đóng vai khách hàng sử dụng chính sản phẩm đấy, xem kỹ từng chi tiết, đặt câu hỏi tại sao cái này lại không có, cái kia đặt ở chỗ kia làm gì, mình mà là khách hàng mình chỉ muốn dùng sản phẩm theo cách này thôi.

Đừng ngại KPIs, đừng ngại plan, đừng sợ sếp, đừng bị cuốn theo đồng nghiệp …blah  blah … vì 9/10 các bạn mới ra trường sẽ mắc phải mấy cái lỗi này, còn cả tháng để hoàn thành chỉ tiêu, cứ nên dành hẳn 1 tuần để ĐÓNG VAI KHÁCH HÀNG và trải nghiệm sản phẩm đi nếu không đảm bảo đi gặp khách bị hỏi xoay chỉ có ngọng, lên plan sẽ bị dập suốt k sớm thì muộn sẽ rơi vào tình trạng than vãn, bỏ bê và bỏ việc. Thế thì muôn đời phải đi xin việc thôi. :3

Marketing #101: Trăm lẻ một ghi chú về Marketing và hơn thế nữa …

Marketing #101: Trăm lẻ một ghi chú về Marketing và hơn thế nữa …

Lâu lắm mới dừng chơi và quay trở lại làm việc. Mỗi ngày làm việc trong tuần đầu tiên là một ngày mình nhận ra rằng trải qua quãng thời gian rảnh lông quá dài, giờ đây mình đã quên hết tất cả những gì mình đã từng trải nghiệm, những giải pháp mà mình đã từng thực hiện. Vì vậy, ngày hôm nay sau khi kết thúc một tuần làm việc đầu tiên của công việc mới, mình quyết tâm sẽ phải viết tất cả những kinh nghiệm ấy ra để về sau sẽ không mất thêm một tuần vô tích sự nào như tuần này nữa.

Hà Nội ngày 8/6/2016

Ai cảm giác đồng cảm có thể follow chuỗi bài này từ đây nhé, mình sẽ cố gắng update lại khi có bài mới. Cảm ơn ai đó đã dành thời gian quý giá của mình để đọc bài của gã lú này.

#1 Đóng vai khách hàng

Thuyết âm dương và tính cách con người

yinyang

Trời đất có âm-dương, không thể thiếu 1 trong 2, trong âm có dương, trong dương có âm, giống như hai con cá luôn song hành với nhau vậy, con người là một phần của vũ trụ vậy nên con người cũng khó tránh khỏi quy luật này.
Cho nên người không có tính xấu chưa chắc đã có điểm gì tốt mà người càng thể hiện mình tốt đẹp có lẽ không thiếu điều xấu che giấu phía sau.
Lại nói chuyện khuyết thiếu âm-dương.
Người khuyết âm thừa dương thì hỏa dục công tâm, tính tình hào sảng, mạnh mẽ, ý chí sắt đá nhưng nóng vội, cố chấp hay tức giận. Làm tướng tiên phong thì thừa mà làm soái thì lại thiếu. Người này thường chết vì nóng giận, vội vã hoặc chết vì ám chiêu.
Người khuyết dương thừa âm lại quá đỗi âm hàn, luôn tính toán âm mưu nhưng thủ đoạn lại quá đa đoan tàn ác. Làm gian thần thì thừa mà làm mưu sĩ thì lại thiếu. Người này không sớm thì muộn sẽ chết vì gậy ông đập lưng ông, ôm hận mà chết.
Vậy thì làm sao để cứu?
Lão Tử nói:- “Đạo Trời bớt dư bù thiếu” (Chương 77 – Đạo Đức Kinh). Người muốn tồn tại được giữa trời đất không thể khuyết một trong 2 mà phải đầy đủ cả. Thế nhưng đường đời ngắn ngủi, kiến thức không đủ, trải nghiệm chưa tinh, mấy ai có đủ cả âm-dương mà tồn tại đến cuối con đường. Vậy nên, ai không đủ thì nên tìm người kết hợp mà chia. Lấy cái dương dư mà bù cái đức cho người âm hàn. Lấy cái âm hàn giữ vận cho người dương dư. Có như thế mọi thứ mới vẹn toàn. Đây cũng là ý tưởng cơ bản của việc chọn vợ chọn chồng, chọn đối tác, chọn bạn mà chơi.
Cuối cùng, người đã đầy đủ cả âm-dương thì giỏi làm việc độc lập hơn là hợp tác, vì nếu thêm 1 trong 2 đều làm hỏng cả.

Kính mời chư vị đạo hữu thưởng trà luận đạo ạ.

Facebook Fanpage Games

Facebook Fanpage Games

Hôm nay mình có tổ chức 1 mini game trên FB, so với số ít ỏi những game mình đã tổ chức và tương đối thành công thì có thể coi đây là 1 game thất bại.

Game: http://on.fb.me/1qAN8Mg

Định hướng: Mong muốn có những comment troll, khiến cho mọi người phải hùa theo.

KPIs: – 200 likes; 20 comment tham gia

Vậy thất bại ở đâu?

Đầu tiên là về số người tham gia, mặc dù biết rằng lượng reach của page rất thấp do Egde rank cực thấp (cả tuần không ai đăng bài) nên đã chủ động boost post nhưng số lượng người tham gia vẫn rất thấp.

Thứ hai là về chất lượng game, chất lượng ko được như mình mong muốn, những cmt thật sự rất mờ nhạt, không có đặc sắc, cũng không thu hút được người hưởng ứng, mình cũng đã tự tay đi huy động người tham gia nhưng cũng không khả quan hơn là mấy.

Thứ ba là về luật chơi, luật chơi không đầy đủ gây khó khăn cho người chơi

Thứ tư là về sản phẩm trao giải, do thiếu hình ảnh thực tế, mình đã sử dụng hình ảnh trên mạng mà không có sự thống nhất của chủ quản sản phẩm, và rất có thể sẽ kéo theo những khủng hoảng truyền thông khác.

Nguyên nhân thất bại?

Nguyên nhân thứ nhất là do việc quá chủ quan, không làm nhưng việc theo đúng quy trình mà chính ra mình phải làm, không xem Facebook Insight trước, k định vị được đối tượng tham gia và đặc điểm của họ. Ví dụ fan của page chủ yếu là nữ từ 18-24 thì đáng ra mình phải boost cho riêng phân đoạn Women 18-24 sẽ hiệu quả hơn; họ sẵn sàng tham gia game nhưng chỉ sử dụng não cho những game đơn giản, dễ chịu chứ k dùng cho việc tạo ra những thứ phức tạp, troll, … kết hợp với việc luật chơi khó khiến cho số lượng và số lượng rất tệ.

Thứ 2 là thời gian gấp rút, mình hoàn thành game này trong vòng 15 phút brainstorm và 15 phút tìm và viết lời tựa, bên cạnh đó là sự phối hợp với người chủ quản sản phẩm là chưa tốt gây ra hậu quả.

Một vài kinh nghiệm rút ra:

– Xác định đối tượng tham gia game và đặc điểm của họ đầu tiên

– Nên chơi những game đơn giản, ít phải động não, đặc biệt là với các page mà fan nữ chiếm đa số.

– Am hiểu về sản phẩm để tránh sai sót trong khâu chuẩn bị nội dung.

Chuyện

Chuyện

Nó vừa đi vừa chửi.

Không, hôm nay thì khác. Hôm nay nó còn hát.

Phần là do hơi men vẫn còn trong người, phần cũng vì nó vừa trải qua một buổi tối thác loạn vui vẻ với đám bạn tỉ năm không gặp, phần còn lại chắc vì nó đã quá quen với hoàn cảnh này. Cũng may nó đặt được chân về đến nhà mà không bị sây sát mất mảnh nào, không bị xin đểu và quan trọng hơn là chưa làm trò gì bậy bạ.

Nếu đúng theo lẽ thường thì sau khi dắt xe, khóa cửa nó sẽ lao thẳng vào bếp uống nước như một thằng điên để thỏa cơn khát sau khi nốc một đống rượu vào mồm nhưng hôm nay hơi khác nó lao thẳng vào nhà tắm … để bật nước nóng.Nó muốn tắm lắm rồi.

Tay vừa chạm vào cái aptomat thì nó nhớ ra rằng mình đang say, mà đã say thì không được tắm. Lần nào nó cũng phải tự nhủ với mình như vậy, nó chẳng muốn chết nghẻo vì cái lý do ngớ ngẩn đó, thế là nó lại thôi, đi thẳng lên tầng 2.

Việc đầu tiên là cởi áo, vứt tạm lên giường. Nó nghĩ: “Kệ, mai dọn!”

Việc thứ 2 là cởi quần, nó định tìm chỗ mắc quần. Nó nhìn xung quanh và nhận ra để luôn dưới sàn là nhanh nhất. “Mai dọn cả luôn”

Nó leo lên giường, đắp chăn, bật máy tính. Trong lúc chờ con hàng thời Napoleon sóc lọ vào số tự nhiên nó nằm nghĩ, nó nhớ ra hôm qua mình cũng làm y như thế này.

Nó lên facebook, làm vài dòng tâm sự. Facebook chán chẳng có gì.

Nó lên truyentranhtuan đọc truyện. Đợi truyện trong vòng 3 tuần đọc trong 4 phút.

Nó tạt qua bongdaso check tin. Nó phát hiện hôm nay tình yêu lớn của nó có đá. Nó quyết định xem  tí bóng bánh cho giải tỏa. Nhưng mãi 3 rưỡi mới đá.

Bây giờ nó có 2 lựa chọn để giết thời gian: 1 là đi ngủ đến 3 rưỡi dậy, 2 là xem porn để chờ bóng.

Cũng may là nó không chọn cách thứ 2.

Mà thực ra cũng chẳng chọn cách thứ 1.

Nó định làm điếu thuốc để nghĩ cho thông nhưng chợt nhớ ra còn vài điếu cuối cùng đã dành tặng cho mấy thằng bạn quý hóa hết rồi.

Nó bật sẵn sopcast chờ bóng, rồi rúc giữa đống chăn. Đống chăn cuộn vào đống quần áo mang lại cảm giác ấm áp thật. Nó cứ miên man tận hưởng, thật nhẹ, thật nhẹ … nó không định ngủ nhưng rồi ngủ quên đi lúc nào không biết.

Máy tính thì vẫn mở, sopcast thì vẫn chạy, mọi người chuẩn bị dậy đi làm … và giờ đây nó đang chìm đắm trong mộng mị giữa đống hổ lốn do chính mình tạo ra.

[Tháng 12] Thương

[Tháng 12] Thương
Trời cũng lạ mà

 Đang nắng bỗng nhiên lại trở về giá lạnh.

Cứ ngỡ hè nhảy lộn sang đông ai dè chẳng được mấy nỗi, chỉ thương cho những người khốn khổ vì trông mong không có cái rét dài.

Sáng nọ, thức giấc thấy lại se se lạnh.

Đêm rồi, gió mùa lại về, buốt đến từng kẽ ngón tay.

Thương cho cái thân mình, làm sao có thể chui ra khỏi 4 tấm chăn dầy kia để đương đầu với cái giá lạnh đầu mùa.

Thương thay tán cây già, tưởng chừng chẳng ngủ đông ai dè vẫn khẳng khiu rụng lá.

Thương đóa hoa đầu ngõ, ngỡ dựa hơi hè muộn mà đâm hoa chừng đâu lại thu mình vì cái giá lạnh.

Thương công dã tràng se cát biển Đông, se cả đêm ngày cũng chẳng chừa đông sang.

Thương con nước long đong.

Thương con ong si tình.

Lại thương cơn gió ngoài cửa sổ cứ thống thiết từng đêm

Thương cơn mưa phùn nhỏ khóc thầm suốt đêm ngày

Thương!

Thương – Lê Cát Trọng Lý

—————————————————————————————————————

Chuyện một chàng trai nọ thương thầm một cô gái rồi tự biến mình thành người nghệ sĩ, ngày đêm chàng ôm đàn hát nghêu ngao cho khỏa nỗi tương tư. Ngờ đâu tâm hồn chàng đã hóa thân vào cây đàn, tiếng đàn cất lên thay lời chàng muốn nói, như bao tâm tư chàng gửi vào từng câu hát khi xưa. Nhưng chàng có biết đâu, đàn kia sẽ chẳng ai đánh thành tiếng bao giờ.

Thương!

 

Gọi em giữa mùa đông giá lạnh 

Để nghe sớm mùa xuân bừng sáng 

Gọi em lúc hè sang nắng đổ 

Để nghe sớm mùa thu đầy gió 

Thương em, thương em

Thương em, thương em vô cùng

Gọi Anh – Thanh Lam

Tháng 12 – Tháng cuối năm, đầu đông

Tháng 12 lạnh; lạnh lùng và xa cách.

Cây đào

Cây đào

Chuyện rằng, trên núi nọ có một ngôi đền với cây đào lâu năm, mỗi độ Tết đến xuân về đào lại ra hoa rất đẹp. Cư dân trong vùng lấy làm thích thú nên thường tranh thủ lúc đi lễ đầu năm mà ngắm cảnh cây đào cổ thụ. Tiếng lành đồn xa, người dân cách vùng xung quanh cũng nô nức kéo nhau đi hội đền với hy vọng được một lần thấy cây đào này. Cứ thế năm nay qua năm khác, người đến đền ngày một đông, nô nức, tấp nập, ông thủ từ lấy làm vui mừng nên chăm sóc cây càng kĩ càng, cẩn thận.

Một ngày mùa xuân nọ đào đương nộ rộ, một sớm bình minh có chú chim nhỏ bay đến hát khẽ vào tai cây. Rồi chim ríu rít với với cây cả buổi, cây lấy làm vui lắm, chẳng mấy khi có kẻ đến làm cho cây vui, người ta chỉ ngắm nghía, sờ mò cây vì cây đẹp mà quên mất rằng cây cũng có tâm hồn. Đến cuối buổi, chim mỏi cánh phải bay về tổ, trước khi đi chim không quên nói với cây rằng: “Cây cứ mãi nở hoa như thế nhé, rồi ngay mai chim lại đến bầu bạn với cây”. Thế rồi chim  bay mất. Cây tin bạn, cũng mừng thầm trong bụng mà đứng đợi chờ.

Ngày 1, ngày 2, ngày 3… ngày qua ngày, tháng qua tháng, cánh bướm đầu tiên đã chui ra khỏi kén. Cây vẫn kiên cường chống lại sức mạnh tự nhiên, hoa trên cây cũng đã sắp tàn nhưng cây vẫn cố giữ chúng lại dù chỉ là bông hoa cuối cùng để chờ đến ngày chim kia trở lại.

Bướm rằng: “Cây ơi, hè sang rồi sao cây vẫn còn đứng đó? Cây cối đâm trồi nảy lộc, đơm hoa, kết trái cứ như thế như vạn kiếp luân hồi. Đó là lẽ tự nhiên, làm sao cây tránh khỏi. Phải để cái cũ ra đi thì mới thấy mặt trời của cái mới. Cũng như lẽ yêu thương ở con người vậy. Có bao giờ yêu thương dừng lại.Cây cứ thay hoa đi rồi mai đây chim về cây lại đẹp hơn, tươi trẻ hơn tại sao cây cứ phải chống lại lẽ tự nhiên để làm gì? Cây cứ mãi đứng đây đợi chờ rồi đến lúc cây héo khô, chẳng còn là cây nữa mất thôi!”

Cây rằng: “Lẽ ở đời, kiếm được một tri kỉ sao thật khó, không mất cả một đời thì cũng mất đến cả trăm năm, người ta tu bao kiếp mới có duyên gặp gỡ, lại tu thêm ngần ấy kiếp nữa mới có duyên bạn bầu. Cái tình của người tri kỉ lẽ nào ta lại không đáp lại, tiếc gì 1 mùa, 2 mùa cho đến tận 1 năm 2 năm. Thôi, bướm cứ bay đi, tìm nhụy hoa mới, ta ở đây đợi là đủ rồi.”

Rồi bướm bay đi mất.

Xuân năm đó, hoa không nở, người đến đền dần thưa thớt. Thủ từ lấy làm buồn đứng trầm ngâm bên cây.

Rằng: “Ta đối với cây không hề tệ, ta yêu cây bằng cả tấm lòng, quý cây hơn cả mạng sống của ta, ta ăn ở có chỗ nào không phải cớ sao đương độ xuân về mà cây chẳng nở hoa?”

Cây rằng: “Hoa vốn là vật của trời,sinh ra và lớn lên dựa vào trời và đất, ta lấy đất làm mẹ, trời làm cha, thiên nhiên là bạn bầu, lòng ta vốn đã trót trao tình cho người tri kỉ, đâu phải để ý đến lẽ riêng tư của con người. Ông đối với ta rất tốt, nhưng ông đâu phải là chim kia làm cho ta vui, cũng đâu phải loài ong bướm kia sớm tối cùng ta bạn bầu.

Thủ từ rằng: “Thế ai chăm cho cây lớn, ai tưới nước cho cây, ai xới gốc cho cây, ai thức từng đêm che cho cây khỏi bão … ta làm việc ấy há chỉ vì riêng ta hay sao?” … rồi ánh mắt ông buồn rười rượi, đôi chân ông bước đi, bóng dáng ông xa dần.Thêm một mùa nữa trôi qua, cây vẫn gắng gượng giữ lại bông hoa tàn cuối cùng. Những ngày cuối cùng của mùa xuân, có đàn chim nhỏ bay qua dừng lại bên cây, cây nhớ tiếng hót của chim nọ mới hỏi thầm.

– Các bạn có biết tri kỉ của tôi ở đâu không?

Chim cười lớn rồi đáp: Tại sao cây lại cố chấp như thế? Trời cho chim đôi cánh để chim bay khắp muôn nơi, há lại vì một nụ hoa nhỏ mà dừng lại mãi ở một nơi một chốn. Đạo của trời có sinh ắt có tử,cái cũ qua đi thì cái mới mới đến, cây đã vì chữ tình mà đi ngược lại cái đạo ấy khen thì cũng đáng nhưng chê thì nhiều hơn. Chê vì cây quá cố chấp, lòng người ở thiên hạ chứ đâu của riêng ai. Thôi, cây hãy sớm tỉnh ngộ đi vẫn còn kịp. Việc của cây là mang hương sắc cho đời, là làm cho bao kẻ trầm trồ và thèm thuồng, là để được sống, được yêu, được hạnh phúc …

Cây thẫn thờ rụng cánh hoa cuối cùng xuống trước khi chiều tàn.

Thêm một mùa xuân nữa đến, lòng cây trĩu nặng, lạnh giá, cây chưa muốn ra hoa mà có khi cây quên mất bản năng của mình rồi cũng nên. Một xuân nữa, lại một xuân nữa … Cây dần tàn tạ, héo mòn, người trong đền thấy vậy cũng mất hết kiên nhẫn, đến cuối mùa xuân nọ, có người đến đánh gốc cây mà bỏ đi và trồng cây khác mới vào.